Chứng kiến biến cố bất ngờ này, Thạch Tùng nhìn Giác Viễn, rồi lại nhìn bà lão dắt theo ba đứa trẻ, thầm nghĩ khẩu vị của gã mặn chát đến thế cơ à?
Nhìn bà lão kia ít ra cũng đã sáu, bảy mươi tuổi, nếp nhăn hằn sâu trên mặt, lưng lại hơi còng, nhìn qua là biết người xuất thân nghèo khổ.
Tên Giác Viễn này nói gì thì nói, dẫu sao cũng mang tu vi Thánh Cảnh, thế mà cũng nuốt trôi cho được sao?
Đang lúc Thạch Tùng thầm cảm thán, phía sau lưng bỗng có người vỗ nhẹ lão một cái.




